Ghi chú về lời bài hát Trong đôi mắt anh em là tất cả. Lời bài hát Trong đôi mắt anh em là tất cả liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip (youtube) tại loibaihat.biz. This entry was posted in Xem gì hôm nay and tagged Lời bài hát Muốn Anh Là Của Em, Muốn Anh Là Của Em. Lời bài hát Phải Lòng – Tăng Duy Tân x Phong Max Webtoon đời tôi (2022): Hành trình chinh phục và theo đuổi đam mê trong lĩnh vực webtoon của Kim Se Jeong Bài hát em la bai hat trong tim anh do ca sĩ Selena, Vuong Luc Hoanh (wang Lee Hom) thuộc thể loại Nhac Hoa. Tìm loi bai hat em la bai hat trong tim anh - Selena, Vuong Luc Hoanh (wang Lee Hom) ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Em Là Bài Hát Trong Tim Anh chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Top 10 anh la một bài hát trong lòng em wattpad 2022. Đăng lúc: 1 tuần trước. Trả lời: 0. Lượt xem: 1. Tên Hán Việt: Ly ly như tinh thần Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, ngọt sủng, đô thị tình duyên, HE Số chương: 60 chương Nguồn Convert: Nhà Tâm toàn Ghi chú về lời bài hát Trong em có anh là. Lời bài hát Trong em có anh là liên tục được cập nhật đầy đủ các thông tin về nhạc sĩ, ca sĩ thể hiện, năm sáng tác, mp3 cũng như video clip (youtube) tại loibaihat.biz. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Bộ dáng của anh, thật giống như là yêu nghiệt chuyên sử dụng chiêu thức nhiếp hồn đại pháp Tề Miểu cùng Qua Nhiên học cùng một khối, cô học ở lớp 3 năm 2 , còn anh học lớp 4 năm 2. Không giống với những nam sinh cùng tuổi sẽ dậy thì chậm chạp, anh lúc 14 tuổi thì cao được 170cm, thân hình cao ngất, khuôn mặt đẹp trai, hơn nữa cá tính của anh lại thẳng tính bất kham dịch là nói năng thẳng tính ko kiềm chế được, khiến cho rất nhiền nữ sinh cấp 2 thích anh, thậm chí có không ít nữ sinh cấp 3 to gan ái mộ thanh danh của anh cũng đến cửa trường học nhìn anh. Anh là một thiếu niên không tốt, thành tích rất kém cỏi, hai ngày ba bữa là trốn học, thầy giáo cũng lười phải quản anh, mà người như vậy nhân duyên lại cực tốt, không chỉ có nữ sinh thích tiếp cận anh mà anh em của anh nhiều không kể xiết, có những thiếu niên không tốt, lêu lổng giống anh , coi như người phân theo nhóm vật hợp theo loài đi, cái này cũng không có gì kì quái. Nhưng làm cho người ta kinh ngạc chính là trong nhóm bạn của anh còn có học sinh xuất sắc,trong đó có Phương Đồng và Lâm Tử Thanh quan hệ với anh vô cùng tốt, hai người này học lớp của Tề Miểu, thường xuyên đứng đầu lớp trong những kỳ thi. Qua Nhiên thường xuyên cùng Đường Nguyên , Phùng Minh Huy và Lý Thắng Nghiêu đi qua lớp của Tề Miểu để tìm hai người bọn họ nói chuyện phiếm. Mới đầu, ấn tượng về Qua Nhiên đối với Tề Miểu không tốt. Tề Miểu cũng được gọi là cái học sinh xuất sắc, tuy rằng thành tích không nổi trội bằng Phương Đồng và Lâm Tử Thanh, nhưng những lúc thi cử lọt vào top 5 cũng không thành vấn đề. Lúc cô học tiểu học, lão sư xếp cho cô ngồi cùng bàn với một bạn gia đình khó khăn, cậu ta thường xuyên trêu cợt cô, luôn luôn chọc cho đến lúc cô muốn khóc mới thôi, nhưng được qua một kỳ thi thì nhà cậu ta dọn đi, cô rốt cục cũng cùng cậu “Tiểu Bá Vương” này nói câu hẹn gặp lại, nhưng mà cậu ta lại để cho cô một bóng ma tâm lý, làm cho cô đối với những nam sinh giống cậu ta cũng chả có 1 chút thiện cảm nào. Tề Miểu gia cảnh rất tốt, ba cô là cục trưởng của đồn công an, mẹ cô thì đi làm tại nhà máy cung cấp điện. Cô có một người chị họ, lúc học cấp 2 thì cùng với một nam sinh yêu nhau, kết quả thì mang thai nhưng lại bị sẩy thai, không chỉ có bị đuổi học, còn bị chẩn đoán sau này cũng sẽ không có con được nữa. Tề mẹ quá sức sợ hãi, rút ra bài học từ vết xe đổ này, ba lời năm lệnh cấm chỉ cô cùng nam sinh quá thân cận, đối với cuộc sống, học tập hay là các phương diện khác của cô cũng quản rất nghiêm. Tề Miểu tuy rằng cảm thấy rất phiền, nhưng là dưới đáy lòng của cô vẫn tán đồng với quan điểm của Tề mẹ, cô cũng cho rằng giao tiếp với những nam sinh cả ngày không có lý tưởng sống như vậy đối với mình không có bất kỳ một chỗ tốt nào. Cô thông cảm với cảnh ngộ của chị họ mình, rồi lại không có cách nào lý giải chị họ cô tại sao lại đi thích một nam sinh kém cỏi như thế, vì anh ta mà phá hủy mình. Theo ý của cô, Qua Nhiên cùng tên bạn trai khốn nạn của chị họ căn bản là cùng một loại, đều là cái loại người suốt ngày chỉ biết ăn uống vui chơi, tán gái đánh nhau, ăn không ngồi rồi mà thôi. Phương Đồng và Lâm Tử Thanh ngồi cùng bàn, vị trí ngồi của hai người chỉ cách Tề Miểu một đường đi. Lúc Qua nhiên đến tìm bọn họ, bao giờ cũng ngồi phía bàn trước, Tề Miểu coi như không ngẩn đầu, cũng có thể dư sức biết mặt anh lúc nào cũng nở nụ cười. Mỗi lần anh đến, nữ sinh toàn lớp hầu như cũng không rời đi phòng học, có người dũng cảm đi quan bắt chuyện với anh, cũng có người ngồi tại chỗ của mình mà len lén khe khẽ bàn tán. Mà nam sinh ở trong lớp , người nào có thành tích tốt đã sớm luyện đến cảnh giới toàn tâm toàn ý chỉ chuyên tâm đọc sách thánh hiền của mình, không có chút nào bị ngoại giới ảnh hưởng, còn những người quan hệ với Qua Nhiên không tệ, không có chuyện gì làm thì cũng đi qua cùng anh nói chuyện, trêu đùa , hẹn nhau sau khi tan học đi câu cá, hay đi đánh bóng rổ. Tất cả lớp 2-3 không có ai không hoan nghênh Qua Nhiên, trừ Tề Miểu ra. Anh làm cho cô cảm thấy thực buồn bực, chỉ cần anh đến lớp, là cô sẽ không có biện pháp an tâm mà đọc sách hoặc là làm bài tập, cố gắng muốn xem nhẹ sự có mặt của anh, nhưng không biết làm sao cảm nhận về sự hiện hữu của anh thật quá mạnh mẽ. Sau đó, chỉ cần Qua Nhiên tới lớp, cô liền lôi kéo Nghiêm Mạt Mạt rời khỏi phòng học, đi ra sân thể dục tản bộ. Lặp lại như vậy khoảng một tuần, Qua Nhiên đột nhiên không vào lớp 2-3 nữa, nếu thỉnh thoảng anh có đến tìm bọn Phương Đồng cũng đứng ở ngoài cửa lớp mà gọi bọn họ ra ngoài hành lang nói chuyện. Không chỉ có anh như thế, mà cả Đường Nguyên, Lý Thắng Nghiêu và Phùng Minh Huy cũng như vậy. Mới đầu Tề Miểu không cảm thấy có gì khác lạ, chỉ là thở phào một cái mà thôi, không cần lãng phí thời gian nghỉ giữa giờ quý báu mà đi tản bộ nữa. Lúc đó Nghiêm Mạt Mạt đã cùng Lý Thắng Nghiêu có chút mập mờ rồi, cô cùng cả nhóm bọn họ cũng trở nên quen thuộc, có một ngày, cô đột nhiên hỏi Tề Miểu “Bộ cậu chán ghét Qua Nhiên lắm sao?” “Hửm?” Tề Miểu sửng sốt. Chán ghét? Hẳn là không đến, dù sao anh cùng với cuộc sống của cô cũng không hề có quan hệ gì hết, chỉ là đơn thuần không có cảm tình gì thôi. Nghiêm Mạt Mạt này tự dưng sao lại hỏi như thế nhỉ? Nghiêm Mạt Mạt nửa đùa nói “Bởi vì sợ chọc giận cậu, cậu ta không dám vào phòng học của chúng ta, còn nói với bọn Lý Thắng Nghiêu cũng không cần đi vào” Tề Miểu rất là kinh ngạc, cô cảm thấy Qua Nhiên rất phiền khi ở trong phòng học quấy rầy cô đọc sách cùng làm bài tập, nhưng là, cô cũng không có biểu hiện ra ngoài nha? Cô thậm chí còn không có tố khổ với Nghiêm Mạt Mạt nữa, chỉ một mực yên lặng, lặng lẽ nhẫn nại mà thôi. Như vậy, thì làm sao mà Qua Nhiên biết được nhỉ? Mãi cho đến thật lâu về sau, khi biết được chuyện đời tư của Qua Nhiên, Tề Miểu mới hiểu được, bề ngoài anh tùy tùy tiện tiện nhưng trong lòng anh lại hết sức mẫn cảm. Chính anh cũng không thích việc học hành, nhưng anh cũng không giống những học sinh dở khác căm ghét thế tục, oán trời trách đất, đối với học sinh xuất sắc chẳng thèm ngó tới, ngược lại, anh tán thưởng, kính nể bọn họ. Mới đầu, bọn Lý Thắng Nghiêu cũng không hiểu tại sao anh lại đột nhiên không vào phòng học lớp 2-3, hỏi nguyên nhân, thì Qua Nhiên chỉ nhàn nhạt nói một câu “Chúng ta nói chuyện như vậy rất ồn ào, quấy rầy việc học hành của người ta”. Anh không có chỉ đích danh ai, nhưng Nghiêm Mạt Mạt sau khi nghe được thì lập tức có câu trả lời, anh nói chính là Tề Miểu. Không nghĩ tới Qua Nhiên thế mà là người có suy nghĩ rất chu đáo tỉ mỉ , cảm giác của Tề Miểu hơi có chút khác thường. Ánh mắt di chuyển về phía ở ngoài cửa sổ, cô nhìn thấy Qua Nhiên đang dựa lưng vào lan can, hai khuỷu tay gấp khúc thì đang gác lên trên lan can, nghiêng mặt cùng Phương Đồng nói chuyện. Không biết anh nói cái gì mà Phương Đồng nổi tiếng là trầm tĩnh cũng cười đến mắt chỉ còn là một đường thẳng, Lâm Tử Thanh che miệng cười đến hai vai run rẩy, Đường Nguyên cùng Lý Thắng Nghiêu thì cười đến không còn hơi sức nữa, một người thì gác lên vai của Qua Nhiên để đứng vững, còn một người thì cười đến mềm cả người ở trên lan can. Tề Miểu bị sự vui vẻ cùng nụ cười của họ lây nhiễm, sự bài xích đối với Qua Nhiên trong lúc vô tình cũng giảm đi một chút. Cô nghĩ, có nhiều người bạn như vậy, cũng sẽ không hư hỏng đến nỗi nào đi? Chắc là nhận thấy có người nhìn chăm chú vào mình, Qua Nhiên đột nhiên đưa mắt hướng về phía Tề Miểu , mắt anh đối với mắt cô, trên mặt nhanh chóng hiện ra một chút kinh ngạc, sau đó đối với cô cười cười, rất nhanh thu lại ánh mắt, tiếp tục cùng bọn Phương Đồng nói chuyện. Nụ cười kia ngắn đến nỗi chưa vượt qua hai giây, Nghiêm Mạt Mạt không chú ý tới, nhưng cũng làm cho Tề Miểu không khỏi đỏ mặt. Sau đó Nghiêm Mạt Mạt có nói chút gì nữa, nhưng cô cũng không nghe kỹ, trong lòng cô vẫn đang thổn thức, khó trách nhiều nữ sinh thích Qua Nhiên như vậy, anh đúng là rất có khả năng làm cho người ta tim đập thình thịch. Ở trong trường nam sinh có dáng dấp đẹp trai kỳ thật cũng không ít, nhưng là không có người có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người ở bất cứ lúc nào như anh, anh giống như sinh ra để làm minh tinh vậy. Nữa tháng sau khi thi giữa học kỳ, có lẽ là bởi vì trước khi thi nghỉ ngơi không tốt, hay có thể vì kỳ thi này trong trường thi quá gấp, tóm lại là Tề Miểu phát huy không được tốt, chỉ đứng ở hạng thứ 13. Bạn đồng nghiệp của Tề ba Tề mẹ, có con cái học cùng khóa với Tề Miểu, thành tích của con cái bọn họ cũng không tệ, Tề ba thì không có việc gì, nhưng Tề mẹ là một người háo thắng và cố chấp, lại hết sức sĩ diện, bình thường rất thích cùng đồng nghiệp nữ ganh đua so sánh về việc trang điểm quần áo, nhà xe, công việc của chồng mình, thành tích học tập con cái của mình tất nhiên cũng không có thể may mắn thoát khỏi. Tề Miểu trước kia cũng coi là không thua kém ai, mỗi lần đều cùng những người khác vượt qua rất giỏi, làm Tề mẹ đặc biệt kiêu ngạo cùng đắc ý, gặp người ta thì nói Miểu Miểu nhà mình như thế nào, làm sao. Nhưng mà lần này cô phát huy không tốt, những tiểu hài nhà đồng nghiệp của Tề mẹ cũng phát huy vượt xa người bình thường, đây là lần đầu tiên cô bị rơi lại sau họ. Sau khi thi giữa kỳ thì lập tức sẽ họp phụ huynh, Tề Miểu có thể tưởng tượng được lúc thấy thành tích của cô ở bảng báo điểm, sắc mặt của Tề mẹ là như thế nào. Khi đó, thành tích học tập hầu như là tiêu biểu hết thảy. Rất nhiều sự tự tin của học sinh, thậm chí là tôn nghiêm, cũng đặt ở trên ấy. Tề Miểu không biết sau khi về đến nhà đối mặt với Tề mẹ như thế nào, cô tâm phiền ý loạn, lần đầu tiên trốn học giờ học thêm buổi tối, ở trong sân trường vô tri vô giác đi dạo lung tung, không biết đi như thế nào liền đi tới hồ nước bên cạnh ngọn núi phía sau trường học. Cô kinh ngạc khi nhìn thấy Qua Nhiên Anh ôm đàn guitar ngồi ở trên băng ghế đá, vừa đánh đàn vừa hát một bài hát bằng tiếng anh nào đó mà Tề Miểu chưa từng nghe qua. Dưới đèn đường, sóng nước ánh lên lăn tăn dưới hồ, ánh sáng hắt lên mặt anh, anh yên lặng chăm chú nhìn vào bầu trời đêm, vẻ mặt lại lạnh lùng mà bi thương. Gió đêm thổi nhẹ qua tóc anh, anh chớp mắt một cái , cô nhìn thấy rõ ràng hàng lông mi dày của anh hơi hơi run động. Trong đêm tối, tiếng đàn cùng tiếng hát cũng nghe có chút xa vời. Một màn trước mắt này cực kỳ quỷ dị, Tề Miểu không khỏi nghĩ đến một câu chuyện ma thời cổ đại trong quyển truyện cô mượn hồi trước kỳ nghỉ đông năm ngoái, bộ dáng của anh, thật giống như là yêu nghiệt chuyên sử dụng chiêu thức nhiếp hồn đại pháp. Bằng không thì cô làm sao lại không thể động đậy, ánh mắt không di chuyển được thế này. Tề Miểu ngơ ngác nhìn anh, chẳng biết vào lúc nào thì âm nhạc ngưng lại. Yêu nghiệt kia đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy cô thì không lộ ra một chút kinh ngạc , nét mặt không những không tỏ ra không vui, mà lại nở một nụ cười tươi sáng, nhẹ giọng hỏi “Có muốn nghe một bài không?” “A?” đầu óc Tề Miểu có chút mơ màng. “Thích nghe ai hát?” “Vương,Vương Phỉ….” “Vương Phỉ hả? Không tệ, âm nhạc linh hoạt kỳ ảo” Qua Nhiên suy nghĩ một chút, tay phải tiêu sái gảy đàn, tiếng hát dễ nghe cất lên bài hát của Vương Phỉ 《 Tiếu Vong Thư 》. “Không, không có ngọn nến nào, cũng không cần miễn cưỡng chúc mừng, không, không muốn nghe đáp án, cũng không cần tìm kiếm đầu đề, không , không có đường lui, hỏi anh cũng chả có ý nghĩa, không , không ai đi ngưỡng mộ, vậy anh cứ tiếp tục vội vã….” Trong nháy mắt đó, Tề Miểu bỗng quên mất thất bại cùng bi thương của mình, chỉ cảm thấy hết thảy đều giống như cảnh vật ở trong mơ vậy. ———– Tác giả có lời muốn nói Quả nhiên lúc Qua Nhiên ca hát thì có mị lực nhất ~~~ ha ha Khi môi miệng trao đổi hô hấp, thì thân thể cứ như đang thiêu đốt, lòng như đang nóng chảy. Lúc Qua Nhiên đến nhà Tề Miểu, là đã gần 6 giờ 30 phút rồi. Tề Miểu vừa nghe tiếng chuông cửa vang, lập tức nhảy dựng từ ghế sofa lên, chạy ra ngoài mở cửa. Nhận lấy áo khoác của Qua Nhiên cởi ra treo lên giá áo, thấy sắc mặt anh mệt mỏi nhịn không được nói “Không phải nói là hơn 5 giờ là có thể tan làm hay sao, tại sao lại trễ như vậy?” Qua Nhiên cười nói “Trên đường có chút kẹt xe.” “Đói bụng không?” Tề Miểu vội vàng đi vào phòng bếp đem tô cháo trứng muối thịt nạc còn đang nóng để trên bếp, bưng ra, múc một chén cho anh ăn. Qua Nhiên quả thật là đói bụng, cho nên ăn một hơi hơn phân nửa chén, thỏa mãn thở dài nói “Ngon quá.” Tề Miểu ngồi ở đối diện bàn nhìn anh, ôn nhu cười cười, “Ngon thì ăn nhiều chút.” Qua Nhiên hỏi “Em ăn cơm tối chưa?” Tề Miểu lắc đầu, “Buổi chiều ở bên ngoài ăn nhiều bánh ngọt quá, cho nên bây giờ còn rất no, một hồi em ăn chút cháo là được.” Chờ cho lúc Qua Nhiên ăn sang chén thứ hai thì Tề Miểu cũng cùng ăn với anh non nửa chén cháo , sau đó thu dọn chén đũa đem đến phòng bếp rửa sạch, lúc đi ra, Qua Nhiên đang ở phòng khách xem tivi. Tư thế của anh thảnh thơi nhà hạ, lười biếng ngồi trên sofa, một tay thì ôm gối ôm hình heo con, một tay khác thì cầm điều khiển từ xa, vẻ mặt vui vẻ hớn hở. Tề Miểu nhìn anh, đột nhiên lại có loại ảo giác, dường như là mình đã kết hôn rồi vậy. Qua Nhiên quay đầu thấy cô đứng ngốc ở cạnh cửa, lấy tay vỗ vỗ ghế sopha bên cạnh, ôn nhu nói “Tới đây.” Tề Miểu ngoan ngoãn đi qua ngồi xuống, Qua Nhiên bỏ gối ôm qua một bên, rất tự nhiên ôm eo cô, kéo cả nửa người trên của cô tựa vào trước ngực mình. Trên TV đang chiếu một bộ phim truyền hình mới ra năm nay, mấy ngày tết Tề Miểu rảnh rỗi không có việc gì làm thì cũng cùng Tề mẹ xem qua mấy tập, tập hôm nay hình như là tập cuối cùng rồi. Vốn bị ảnh hưởng từ Tề mẹ, nên Tề Miểu rất quan tâm nữ chính sẽ chọn yêu nam chính A hay nam chính B. Nhưng giờ khắc này, tinh thần của cô lại rất hốt hoảng, không biết trên TV cuối cùng là đang diễn cái gì, toàn bộ tinh lực của cô bây giờ tập trung hết vào trên người Qua Nhiên – người đang ngang nhiên ôm ấp cô nãy giờ. Mấy ngày nay thời gian bọn họ gặp măt cũng không có nhiều lắm, sau khi chính thức xác lập quan hệ thì cùng lắm chỉ nắm tay nhau mà thôi. Nhưng giờ phút này không biết có phải nguyên nhân là do cảm mạo hay không, mà nhiệt độ cơ thể cùng với hơi thở nóng bỏng của Qua Nhiên đang thở trên cổ cô vô cùng nóng bỏng, làm cho Tề Miểu cô không khỏi cũng có cảm giác toàn thân của mình đều nóng lên. Vì để xua tan đi sự khẩn trương trong lòng, Tề Miểu nỗ lực tìm một đề tài để nói, “Em đem chuyện của chung ta nói cho Mạt Mạt nghe.” Qua Nhiên vuốt ve bàn tay cô một cái rồi hỏi “Cô ấy phản ứng sao?” “Cậu ấy rất bất ngờ….” Tề Miểu cười nói, “Còn oán hận nói em là, đàn ông nhà em so với đàn ông nhà cậu ấy đẹp trai hơn rất nhiều….” Đàn ông nhà em….. Bốn chữ kia cô nói cũng không được tự nhiên cho lắm, nhưng nụ cười trên mặt lại càng thêm ngọt ngào mà xán lạn, lúc này Qua Nhiên mới phát hiện má trái của cô có một lúm đồng tiền nhưng không sâu lắm, hơi nông, nhìn hết sức dễ thương, xinh đẹp. Trước lúc anh đến, cô chờ anh đến nhàm chán nên đi gội đầu, làm lúc Qua Nhiên ngửi được một mùi hương nhàn nhạt từ trên tóc cô tỏa ra, thì rốt cục cũng không nhịn được nữa liền cúi đầu hôn lên mặt của cô một cái. Tề Miểu không có chút nào gọi là chuẩn bị tâm lý, nên nhất thời không có phản ưng kịp, mở to hai mắt sững sờ nhìn anh. Qua Nhiên bật cười, ôm lấy cả người của cô chuyển hướng ngồi ở trên chân mình, một tay thì ôm chặt lấy eo của cô, còn tay kia thì nhẹ nhàng vuốt tóc rơi bên má của cô, nhìn vào mắt của cô nói “Miểu Miểu, thật ra thì bệnh cảm của anh đã gần hết rồi….” Có ý gì? Tề Miểu vẫn không phản ứng kịp. “Cho nên em không cần lo lắng sẽ bị truyền nhiễm….” Qua Nhiên mỉm cười nói, nhẹ nhàng kéo phần cổ của cô đem cô cách gần mình một chút, sau đó nhanh chóng hôn lên đôi môi của cô. Không giống với nụ hôn ngoài ý muốn của buổi giáng sinh ấy, lúc này bọn họ đã là người yêu của nhau danh chính ngôn thuận. Tề Miểu kinh ngạc vài giây sau đó liền ném đi sự e lệ rụt rè cùng căng thẳng, ôm cổ Qua Nhiên và đáp lại anh. Trong khi môi miệng trao đổi hô hấp, thì thân thể cứ như đang thiêu đốt, lòng như đang nóng chảy. Từ trước đến nay Tề Miểu không biết được hôn nhau thì có thể kéo dài thời gian đến như vậy, làn môi của cả hai dường như là có một bôi một lớp keo cường lực đến mức không hề có một khe hở nào, cứ như vậy dán sát cùng một chỗ. Trong miệng Qua Nhiên mang theo mùi vị thuốc lá nhàn nhạt cùng với mùi thơm ngát của cháo trứng thịt băm, làm cho Tề Miểu mê muội, nhiều lần cô có cảm giác như là hít thở sắp không được nữa rồi, muốn đẩy Qua Nhiên ra thở một cái, nhưng đôi tay của cô lại rời bỏ ý thức của chính bản thân nó để đem anh ôm chặt hơn nữa, không cam lòng phải kết thúc nụ hôn nóng cháy mà mê say này. Mãi cho đến khi nhạc cuối phim của bộ phim truyền hình đang chiếu vang lên, Qua Nhiên mới buông Tề Miểu ra, trán tựa trán, thở hổn hển nhưng ánh mắt lại sáng rực lên rồi chăm chú nhìn đôi mắt của cô. Cả người Tề Miểu ngồi trên đùi của anh, tất nhiên có thể cảm nhận được thân thể của anh có biến hoá. Cô vừa lúng túng lại hoảng loạn mở to mắt lên. Tuy rằng cô rất rõ ràng đây phản ứng sinh lý bình thường của đàn ông, nhưng mà cô vẫn cảm thấy khẩn trương cùng lo lắng. Ở sâu trong tiềm thức của cô, loại chuyện đó hẳn là phát sinh khi hai người yêu nhau đến một mức có thể gọi là đủ sâu, một hành động có thể nói là nước chảy thành sông của một mối quan hệ lâu năm. Tùy rằng trước kia Qua Nhiên cũng có kết giao vài cô bạn gái, có nhiều trường hợp gặp dịp thì chơi, nhưng anh cũng phải là loại người ham mê sắc dục, năng lực tự động điều khiển vẫn tương đối tốt. Điều chỉnh lại hô hấp, anh cười nói với Tề Miểu “Có chút khát, em có thể đi rót cho anh ly nước hay không?” “Được được được!” Tề Miểu giống như là được đại xá, từ trên người anh nhảy xuống dưới rồi chạy đi rót nước. Qua Nhiên khẽ cười khổ. Uống xong nước thì ở lại một chút, sau đó Qua Nhiên chuẩn bị trở về nhà mình. Thấy Qua Nhiên mang bộ dạng khẩn cấp, vội vã muốn rời khỏi nhà mình, cô có chút uể oải cùng khó chịu, lúc đưa anh xuống lầu lại nhịn không được kéo góc áo của anh, nhỏ giọng nói “Có phải anh không vui hay không?” Qua Nhiêu nhìn qua một chút liền hiểu ý của cô, dở khóc dở cười giữ chặt tay của cô “Em nghĩ đi đâu thế? Không phải anh không vui, mà là…” Anh dừng một chút, thấy Tề Miểu vẫn không hiểu, dứt khoát ôm cô vào lòng làm cho cô cảm nhận được dục vọng của mình một chút cũng không lui bước, giọng nói có chút khàn khàn nói “Tuy rằng anh tự nhận mình tự chủ rất tốt, nhưng chung quy anh cũng là một người đàn ông bình thường, cả buổi tối ở cùng em chung một căn phòng thật sự quá nguy hiểm, cho nên mới chuẩn bị trở về nhà mình…” Mặt Tề Miểu trong phút chốc biến thành màu đỏ cà chua, từ trong ngực anh tránh ra, không được tự nhiên nói “Vậy anh mau về đi thôi…” “Em liền ác tâm đuổi anh về như vậy sao?” Qua Nhiên cười túm cô về lại trong ngực mình, hướng về phía cô cong môi lên nói, “Thế nào cũng phải có một nụ hôn tạm biệt để an ủi sự yếu ớt của thể xác và tinh thần của anh đi chứ.” Lúc học trung học thì thường xuyên thấy Qua Nhiên trêu chọc đùa nghịch mấy bạn học nữ, cười vui vẻ lúc cùng bạn bè cãi lộn, nhưng ở trước mặt mình thì anh lại giữ bộ dáng quy quy củ củ không dám lỗ mãng, sau khi yêu nhau rồi cũng rất ít có dịp trêu đùa cô. Tề Miểu vẫn thường xuyên có cảm giác mình cùng Qua Nhiên còn cách nhau một tầng gì đó không thể nói rõ. Nhưng đêm nay, rốt cục cô mới có cảm giác thân mật khi yêu nhau, cái loại chân thật chỉ có yêu nhau mới có. Trong lòng đầy ngọt ngào, cô ôm cổ Qua Nhiên kiễng chân lên chủ động đưa lên môi thơm. Gió Bắc lạnh thấu xương, trên người Tề Miểu chỉ mặc một cái áo khoác mỏng thôi, nhưng cô lại không biết lạnh là gì. Cuôi cùng cũng là da mặt mỏng, lo lắng là hôn nhau dưới lầu sẽ bị hàng xóm thấy, chỉ trong chốc lát sau, Tề Miểu đẩy Qua Nhiên ra, nhìn vẻ mặt anh chưa thỏa mãn nói “Ngày mai em sẽ đi lên công ty, giữa trưa gặp.” “Được.” Qua Nhiên vui vẻ gật đầu liên tục, đôi tay chà xát hai cánh tay đang lạnh run thúc giục, “Mau lên lầu đi.” “Uhm.” Tề Miểu quay lại nhà, trong nhà có không khí ấm áp, nhưng cô vẫn cảm giác có chút lạnh, thế là đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa, chuông cửa lại vang lên. Cô cho là Qua Nhiên bỏ quên thứ gì đó, cho nên vội vàng khoác áo choàng tắm để đi mở cửa. Kết quả khi mở cửa ở ngoài không phải Qua Nhiên, mà là Kế Nhã Thần. Tề Miểu kinh ngạc nhìn anh ta, “Sao anh lại đến đây, không phải anh nói ở thành phố E đến qua rằm tháng giêng anh mới về hay sao?” Kế Nhã Thần không nói lời nào, cũng không vào nhà, cứ đứng ở ngưỡng của sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm cô như vậy. Tề Miểu bị anh ta làm cho mất tự nhiên, “Sao thế?” Kế Nhã Thần hỏi lại, “Em với Qua Nhiên yêu nhau sao?” Tề Miểu lập tức đoán được đại khái là ở dưới lầu anh ta đã thấy cảnh tượng cô cùng Qua Nhiên hôn tạm biệt. Không có suy nghĩ giấu anh ta, cho nên cô sảng khoái gật đầu, “Đúng a.” “Rối cuộc anh ta có cái gì để cho em mê như vậy?” Tâm tình Kế Nhã Thần có chút kích động nói, “Tướng mạo, thân hình, gia thế, tính cách…. Em nói cho anh biết, cuối cùng anh thua anh ta ở điểm nào?” Tề Miểu bị anh ta dọa một chút, vội vàng trấn an nói “Nhã Thần, anh đừng như vậy, bình tĩnh một chút..” “Anh hiểu em có thể không quen với việc anh là một kẻ ăn chơi trác táng, anh sẽ sửa, anh sẽ không bao giờ như vậy nữa, anh cam đoan, anh thề có được hay không…” Kế Nhã Thần gắt gao ôm lấy Tề Miểu, bởi vì tâm tình vô cùng kích động, cho nên thân thể cùng giọng nói hơi có chút run rẩy. Ở trước mặt cô chưa bao giờ anh ta không khống chế như vậy cả, bởi vì nhớ thương cô cho nên từ thành phố E bay về đây trước thời hạn đặt ra, kết quả lại thấy cô cùng Qua Nhiên hôn môi nhau vô cùng thân mật, trong nháy mắt đó, trái tim của anh ta dường như muốn ngừng đập, cả người giống như là bị một thùng nước đá đổ lên vậy, toàn thân phát lạnh. Anh ta biết rằng nếu như mình không tranh thủ nói nên lời muốn nói, thì vĩnh viễn cũng không có bất cứ cơ hội nào, nhưng mà giờ phút này, anh ta không biết mình có thể là cái gì, anh ta ôm, cái ôm mang theo ý cầu xin, từng lần từng lần gọi tên của cô, “Miểu Miểu….” Tề Miểu từ đó đến giờ vẫn chưa nhìn thấy một Kế Nhã Thần yếu ớt thống khổ như vậy bao giờ, cô có chút chua xót, nhưng cô cũng không thể vì áy náy mà mềm lòng với anh ta, như thế đối với anh ta, đối với mình cùng Qua Nhiên cũng chỉ có hại, vô ích. “Nhã Thần, anh đừng như vậy, chúng ta là không thể nào, người trong lòng tôi là Qua Nhiên…” Khúc ca thứ 40 Chúng ta có thể kết hôn với nhau hay không? Những năm này , tuy rằng Kế Nhã Thần rất chăm chỉ đổi bạn gái, nhung mà Tề Miểu biết rõ anh ta đối với mình thật sự rất là tốt. Thế nhưng bọn họ quả thật không quá thích hợp với nhau, cô đối với anh ta thật không có cái cảm giác đó. Kế Nhã Thần tâm cao khí ngạo, chưa từng bị cự tuyệt qua như vậy. Sau hôm đó, anh ta không tìm Tề Miểu thêm lần nào nữa, vì cắt đứt sự nhớ nhung của anh ta, Tề Miểu cũng quyết tâm tàn nhẫn nên cũng chẳng liên hệ với anh ta, hai người cứ như vậy mà lâm vào cuộc lãnh chiến, cục diện hoàn toàn bế tắc. Đối với lần này, Nghiêm Mạt Mạt lại vô cùng vui vẻ, cô ấy nói “Lần đầu tiên mình thấy Kế Nhã Thần thì mình đã cảm thấy anh ta, chậc, cái người này từ trong tới ngoài đều rất là đào hoa, hoa đến vô cùng, cùng cái loại đàn ông này kết giao bạn bè, thanh danh đều bị hư hỏng hết, tuyệt giao cũng tốt.” Tề Miểu dở khóc dở cười, cái luận điệu của cô ấy làm sao mà giống y chang mẹ mình như vậy chứ nhỉ! “Trước kia cậu cũng nói Qua Nhiên là dạng công tử đào hoa không phải sao, mà bây giờ mình cùng anh ấy đang yêu nhau, cậu không thấy lo lắng sao?” Cô hỏi. “Hai người bọn họ hoàn toàn không phải là cùng một loại hình đâu!” Nghiêm Mạt Mạt rõ ràng mạch lạc phân tích, “Về Qua Nhiên thì đó là người có duyên với con gái, làm cho người ta thấy anh ta dường như là rất hư hỏng, nhưng mà kỳ thật anh ta cũng đã từng quen một người bạn gái tới tận bốn năm cơ mà, thời gian thật không có dài , nhưng mà cậu ta cũng không phải loại người gặp một người yêu một người, cũng sẽ không chỉ xem trọng vẻ bề ngoài cùng thân hình, không mang theo cái loại suy nghĩ đó tìm bạn gái… Nhưng mà còn Kế Nhã Thân thì hoàn toàn khác nhau nhé, lần trở về này của anh ta không phải chạy đi làm náo động quán bar hay sao? Cái tên gia hỏa không biết tiết chế!!” Tề Miểu thở dài, không tự chủ được mà giúp Kế Nhã Thần nói tốt một chút “Kỳ thật anh ấy cũng không hư như vậy, anh ấy đối với bạn gái cũ cùng với bạn bè thật sự đều rất trượng nghĩa… Anh ta của mấy năm trước cũng vì là tuổi trẻ không hiểu chuyện mà thôi….” Nghiêm Mạt Mạt xem thường nhìn cô, “Còn nói mình nữa sao, bây giờ giọng điệu của cậu càng ngày càng giống như mẹ của anh ta.” “…” “Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, phụ nữ bên cạnh anh ta nhiều như vậy, cậu cho rằng anh ta thật sự sẽ vì cậu, một cái thân cây này mà cố sống cố chết hay sao, nếu như là anh ta vẫn canh cánh trong lòng không muốn cùng cậu làm bạn bè, như vậy thì tùy anh ta thôi, cậu cũng không thể vì để cho anh ta vui vẻ liền cùng Qua Nhiên chia tay, đúng không? Tình yêu là không thể miễn cưỡng, tình bạn thì cũng chẳng thể miễn cưỡng được!” Nghiêm Mạt Mạt khuyên nhủ. Tề Miểu bất đắc dĩ gật đầu. “Nói đi nói lại, thì hiện tại cậu cùng Qua Nhiên phát triển đến bước nào rồi? Có phải đã cùng nhau làm nhắn ra trải giường rồi không?” Nghiêm Mạt Mạt lại bắt đầu nhiều chuyện. Tề Miểu mặt đỏ tai hồng, chịu không nổi nên đánh cô ấy một cái, “Không có” “Các cậu yêu nhau gần một tháng rồi, cậu lại một mình sống riêng ở ngoài, thiên thời địa lợi nhân hòa, Qua Nhiên làm thế nào mà còn nhịn đuiợc a?!” Nghiêm Mạt Mạt chậc chậc lưỡi nói, “Cậu ta không phải là không được chứ? Còn không là cậu thật sự không có mị lực?” “…” Tề Miểu không lời chỉ biết nhìn trời, cái này thì làm sao mà cô trả lời được…. “Mấy năm nay cuậ ấy không có bạn gái, theo như lời A Nghiêu nói là mỗi lần đi chơi thì cậu ta cũng không bao giờ tùy tiện tìm phụ nữ, hơn nữa lúc cậu ta còn quen bạn gái thời đại học hình như là mãi cho đến lúc chia tay cũng không có phát sinh quan hệ gì…” Nghiêm Mạt Mạt kinh ngạc trừng lớn mắt, “Chẳng lẽ bề ngoài anh ta có vẻ ăn chơi nhưng kỳ thật vẫn còn duy trì thân thể thuần khiết sao? Đúng không, đúng không?!” Khóe miệng Tề Miểu rút gân, “Chuyện như vậy làm sao mà mình biết được!” “Cậu tìm cơ hội nào đó thăm dò một chút đi!” “…Thăm dò thế nào?” Khóe miệng Tề Miểu rút gân càng lúc càng lợi hại. “Cũng đúng nha, hỏi anh ta chắc chắn anh ta sẽ không nói thật…” Đôi mắt của Nghiêm Mạt Mạt chơt lóe, ái muội mà liếc mắt đưa ghèn với Tề Miểu, “Không bằng chính tự thân cậu cảm thụ một chút đi?” “….” Nghiêm Mạt Mạt trầm ngâm vài giây, còn nói “Bất quá đàn ông thì không có có mấy cía lớp da đó đâu, còn cậu lại là một cái đầu đất không có kinh nghiệm, khẳng định là cũng chẳng cảm giác được cái gì! Thôi, còn chưa muốn hy sinh một cái vô ích đâu!” “…” Tề Miểu gãi tường, cô hai, nãy giờ vẫn chỉ có một mình cô ở đây tự biên tự diễn được không! Cô lúng túng cực kỳ, vội vàng nói sang chuyện khác. Bởi vì cùng Nghiêm Mạt Mạt đối thoại một trận này, buổi tối Tề Miểu nhìn thấy Qua Nhiên thì có chút không được tự nhiên. Lúc mà anh ôm cô vào trong ngực mà hôn hít, thì càng không được tự nhiên. Cảm giác được tư tưởng cô không dược tập trung, Qua Nhiên dừng lại, hơi thở có chút hổn hển hỏi cô, “Làm sao vậy? Em có tâm sự?” “Cái gì?” “Chính là…” Tề Miểu thật sự khó mà mở miệng. “Bị làm sao mà ngập ngừng ấp úng thế? Em muốn biết cái gì thì cứ việc trực tiếp mà hỏi, anh cam đoan thành thật trả lời.” Qua Nhiên vừa nói xong, thoắt một cái liền nắm chặt bàn tay phải giơ lên trời làm cái tư thế như đang thề “Nếu như anh có nói nửa câu nói dối, thì anh sẽ…” Tề Miểu buồn cười bịt cái cái miệng của anh, “Được rồi được rồi, em cũng không phải muốn bức cung anh, anh cũng đâu có đóng phim trên TV đâu, đừng có khoa trương như vậy được hay không!” Qua Nhiên cũng cười, thân mật giữ chặt tay của cô. Anh chăm chú nhin vào ánh mắt của cô, mang theo 1 tia ôn nhu mà trước nay Tề Miểu chưa từng thấy qua bao giờ. Trong một tháng này, mỗi ngày anh đều tận lực rút ra một tí thời gian để cùng ăn cơm với cô, gọi điện thoại cho cô, nghĩ hết biện pháp để hết lòng chế tạo những niềm vui bất ngờ để cho cô vui vẻ. Tề Miểu nghĩ, anh thật sự thích mình phải không? Anh hiện tại là bạn trai của cô. Từ bây giờ nếu cứ tiếp tục như thế, nếu không có gì ngoài ý muốn, đến cuối cùng bọn họ có thể sẽ kết hôn với nhau.. Có thể sẽ…. Cùng yêu nhau mới một tháng, ở giờ khắc này, Tề Miểu lại nhịn không được hỏi Qua Nhiên “Chúng ta có thể kết hôn với nhau hay không?” Qua Nhiên có chút kinh ngạc, “Em nhất định muốn hỏi anh cái này sao?” Nguyên bản không phải vậy. Nhưng cái vấn đề này đã không còn quan trọng nữa rồi, cái cô quan tâm đã không còn là quá khứ của anh nữa, mà là tương lai của bọn họ. Qua Nhiên đem Tề Miểu ôm chặt một cái, vuốt ve tóc của cô rồi nhẹ giọng nói “Có phải anh không để cho em có cảm giác an toàn khi ở bên anh ?” Tề Miểu trầm mặc. Đoạn cảm tình này giống như là cầu nguyện cùng tiên nữ trong giấc mộng đẹp, làm cho cô luôn cảm thấy không nỡ, mình sớm muộn cũng sẽ có ngày tỉnh mộng. Cầu xin không phải là một loại cảm giác không có cách nào tâm sự những buồn khổ của mình đối với người khác hay sao, theo thời gian trôi qua dần dần thì những tâm tư đó cũng chết, cũng buông xuống, không còn để trong lòng nữa. Đạt được rồi mất đi thì đó là một cảm thụ hoàn toàn bất đồng, Tề Miểu còn chưa từng trải qua cái loại cảm giác đó, cũng đã bắt đầu sợ hãi cùng bất an. “Nếu như em đồng ý, ngày mai chúng ta có thể đi đăng ký.” Qua Nhiên ở bên tai Tề Miểu nghiêm túc nói. Tề Miểu ngẩng đầu, hết sức kinh ngạc nhìn anh. Qua Nhiên cười cười, nói tiếp “E rằng em đã nghe Mạt Mạt nói qua, mấy năm nay anh cũng không quen bạn gái nào cả…Trước kia về mặt tình cảm anh đã làm thương tổn không ít người, sau khi cùng bạn gái trước kia chia tay thì đối với tình cảm anh có sự chuyển biến rất lớn, anh không muốn tùy ý tìm một người phụ nữ để nói chuyện yêu đương, không có kết quả gì, nói trắng ra còn làm cho tim của đối phương bị thương tổn…Nói thật, sau khi tốt nghiệp đại học thì anh có đã gặp qua một hai người mà anh có cảm giác, nhưng mà cảm thấy không thích hợp nên cũng không có phát triển…Bây giờ đối với chuyện tình cảm, suy nghĩ của anh rất đơn giản, anh chỉ muốn tìm một người phụ nữ mà anh thích lại hợp tính, trải quan một đoạn thời gian chung sống, song phương cảm thấy thời cơ đến thì tiến đến hôn nhân tạo thành một gia đình, sau đó sinh con, cùng cô ấy chậm rãi chậm rãi già đi…” Tề Miểu có chút muôn khóc, “Anh xác định người đó là em sao?” “Vậy còn em, em xác định em muốn cùng anh qua cả một đời sao?” Tề Miểu một câu cũng không nói nên lời, chỉ muốn gắt gao ôm lấy Qua Nhiên. Qua Nhiên vỗ về bờ vai run run của cô, nói đùa “Tề tiểu thư xin chỉ thị, ngày mai anh có cần xin nghỉ làm sau đó mang theo chứng minh thư cùng hộ khẩu đi dân chính cục không?” Tề Miểu xấu hổ giận dữ bật cười, khi ôm eo anh thì hung hăng bấm một cái, “Còn chưa có cầu hôn em mà muốn em đi đăng ký sao, anh nghĩ đến vui sướng !” “Ai, còn tưởng rằng anh có thể nhanh chóng cưới vợ một phen, cách mạng chưa thành công, xem ra anh chỉ còn cách tiếp tục cố gắng ~” Qua Nhiên cúi đầu hôn cô một cái, trong ánh mắt chứa tiếu ý nói, “Lần sau mà còn bàn đến đề tài này, anh chắc chắn sẽ chuẩn bị xong xuôi mọi thứ từ trước.” Tề Miểu khi thì thẹn thùng khi thì ngọt ngào, cố làm ra vẻ đánh anh một cái. Qua Nhiên thừa cơ cúi đầu hôn môi cô. Trước khi không khống chế được, Qua Nhiên tìm về lý trí, ngồi xa cô môt chút rồi hỏi “Tối ngày mai em có rảnh không, anh quyết định mời nhóm Huy ca ăn cơm.” Tề Miểu biết rõ còn cố hỏi “Em nhất định phải đi sao?” Qua Nhiên nhíu mày, “Anh quyết định cùng mọi người giới thiệu phu nhân tương lai của anh, nếu em mà không đi thì anh chỉ có thể bắt một người khác đi thay thôi.” “Được, thì ra anh còn có người dự bị cơ đấy!” Tề Miểu cố ý nghiêm mặt lên nói. Hai người cười cười nói nói, bốn mắt nhìn nhau, chỉ chốc lát sau lại hôn nhau. Thật là muốn mua một cái khăn lụa cho anh che kín mặt luôn, hay là đem mắt của tất cả mọi người trên đường đâm cho mù. Đây là đêm giao thừa ngọt ngào nhất mà Tề Miểu đã trải qua, sợ ba mẹ phát hiện mình chạy ra ngoài thì không biết sao mà giải thích, khoảng 9 giờ cô lưu luyến không rời cùng nói lời tạm biệt với Qua Nhiên rồi đi về nhà. Cô không có chút tâm tình nào để xem chương trình cuối năm, ngồi trước máy tính cùng Qua Nhiên tán gẫu trên QQ, bởi vì quá kích động, cô lại không biết nói cái gì cho phải , cũng may Qua Nhiên thường hay tạo ra một cái đề tài mới, cho nên không có nhạt nhéo gì. Qua 12 giờ đêm, ba mẹ đã ngủ, Tề Miểu cũng buồn ngủ đến không cầm cự được, lúc này mới tắt máy tính đi rồi lên giường ngủ một giấc. Ban ngày vừa mới giặt chăn mền cùng áo gối cho nên mang một hương vị của ánh mặt trời, hương vị ấy dễ ngửi lại ấm áp, một đêm ngủ ngon không có giấc mơ nào. Đầu năm cùng đi chung với ba mẹ chúc tết, mẹ của cô thấy khuôn mặt cô tươi tắn, xán lạn có chút khác thường, cho nên có chút nghi ngờ hỏi “Có chuyện gì tốt sao, tâm tình vui như vậy?” Trong lòng Tề Miểu dường như là có mật đường chảy qua, càng ngày càng ngọt, khóe miệng cũng không nghe lý trí sai khiến, mà luôn nhếch lên. Mặc dù có sự xúc động cứ muốn nói cho mọi người biết, mình và Qua Nhiên đã chính thức yêu nhau. Nhưng nghĩ đến công lực tra hộ khẩu cùng hành động bức hôn cuồng nhiệt và cực kỳ tàn ác sắp tới, Tề Miểu vẫn quyết định nhẫn nại, qua một thời gian ngắn nữa chờ mình cùng Qua Nhiên ổn định lại rồi mới nói với bà sau vậy. Đầu năm mùng một bắt đầu đi chúc tết bạn bè, các loại bữa tiệc thật sự nhiều không kể xiết, buổi tối mùng bốn Tề Miểu mới dành ra thời gian để gặp mặt với Qua Nhiên. Tuy rằng ngày nào hai người cũng gọi đều đặn mỗi bữa 1 cú điện thoại, tin nhắn, không khí đã dần thân mật tự nhiên không ít rồi, hiện tại ngồi đối diện với nhau, Tề Miểu lại có loại cảm giác không thật lắm. Bây giờ thật sự Qua Nhiên đã là bạn trai của cô sao? Giống như đã trở lại thời thiếu nữ ngây thơ, nhìn vào ánh mắt của anh đã có cảm giác mặt đỏ tai hồng, chân tay luống cuống. Trên ghế dường như đều mọc đầy rẫy gai nhọn, cô ngồi thế nào cũng cảm thấy không thỏai mái, cô còn cố gắng không để cho mình phát ra âm thanh nhai nuốt quá lớn, bữa cơm này ăn thật sự là dè dặt mất tự nhiên a. Thấy bộ dáng của cô như vậy, Qua Nhiên có phần buồn cười, trên mặt lại không có biểu hiện ra vẫn chăm sóc cô đàng hoàng, cười hỏ “Hôm nay đã làm gì?” “Cả nhà của cậu cả phải về Bắc Kinh, cho nên đi với ba mẹ qua nhà ngoại.” Nói chuyện phiếm một lúc, cuối cùng Tề Miểu cũng dần thả lỏng lại chút. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, cơm nước xong thì ra khỏi nhà hàng, Qua Nhiên hỏi Tề Miểu “Có muốn đi xem phim hay không?” Tề Miểu nháy mắt mấy cá, trong lòng có chút buồn cười. Không phải là anh muốn trở về lại thời quen bạn gái lúc còn học trung học đấy chứ, lộ trình vẫn là đi ăn cơm, xem phim, tản bộ, rồ đưa cô về nhà ? Bất quá nói đi cũng phải nó lại, nam nữ hẹn hò, bất kể là học sinh trung học hay là người đã trưởng thành, hình như cũng chỉ có mấy hoạt động này. Tề Miểu rất muốn xem phim 《 Nếu yêu, yêu đến cuối cùng 》, đáng tiếc là phải mấy ngày nữa mới ra rạp chính thức, nghĩ thầm hay là xem phim 《 Võ lâm ngoại sử 》cũng được. Không nghĩ đến Qua Nhiên không có mang cô đến rạp chiếu phim mà là đưa cô đến một tiệm chiếu phim thu lại của bạn anh mở. Bên trong phòng chiếu sắp xếp giống như là một rạp chiếu phim gia đình vậy, có máy chiếu này, có ghế sopha dài này, còn có tủ lạnh cùng bàn trà, điều kiện rất tốt. Trong phòng chiếu có rất nhiều DVD, khách hàng có thể tự do lựa chọn phim nhựa mà mình thích. Qua Nhiên nhường Tề Miểu chọn, cô lựa rồ lựa, cuối cùng quyết định xem một bộ phim tên là《Mối Tình đầu là chuyện nhỏ 》của Thái lan. Chọn xong phim, Qua Nhiên liền tắt hết đèn trong phòng đi, bên trong phòng một mảnh đen kịt, hai người chỉ có thể nương theo ánh đèn trên màn hình để nhìn đối phương. Vỗ vỗ phía bên tay phải của mình, Qua Nhiên nhìn sâu vào mắt cô, nhẹ giọng nó “Tới đây.” Giọng nói của anh dường như mang theo ma lực, dụ hoặc làm Tề Miểu chỉ biết ngoan ngoãn đi qua ngồi xuống. Bắt đầu chiếu phim. Qua Nhiên cầm tay trái của cô để lên chân anh, hai người vai sóng vai nhau thực sự rất gần, hô hấp của lẫn nhau còn có thể rõ ràng nghe rõ. Tề Miểu không khỏi nghĩ đến ngày kết hôn của Nghiêm Mạt Mạt, ngày đó mình đưa Qua Nhiên đang say rượu về nhà, từ trong túi quần anh tìm chìa khóa rồ đụng đến bắp đùi anh, thật sự là khó xử, gò má cùng lòng bàn tay nhất thời lại càng nóng lên. Cũng may Qua Nhiên không để ý đến hành động kỳ quặc của cô, mắt nhìn phía trước, chuyên chú xem phim. Tề Miểu cũng bị tình tiết của phim làm cho hấp dẫn ánh mắt, những cảm xúc trên người cũng dần giảm bớt. Đầu phim, là tự sự của nữ chính, “Ở sâu trong nội tâm của mỗi một con người chúng ta, đều có cất giấu một người, mỗi lúc nghĩ đến người ấy, lại có một chút đau lòng…” Phút chốc trong lòng Tề Miểu dâng lên một chút chua xót. Theo tình tiết phát triển của phim, nhìn nữ chính thời thời khắc khắc chú ý nam chính, vì anh ấy mà làm vô số việc ngốc cùng chuyện xấu, vì anh ấy nỗ lực làm cho mình đẹp hơn, ưu tú hơn, nhìn nữ chính sau khi thổ lộ với nam chính nhưng lại bị từ chối thì gục ở trên bàn bi thương khóc lớn, nhìn cô đem quyển sổ đầy tên và hình của nam chính vứt bỏ….Tề Miểu giống như thấy được mình của nhiều năm về trước, không nói một lời theo sát biến hóa trong cảm xúc của nữ chính, bỗng nhiêu kích động bỗng nhiên bi thương. Qua Nhiên cũng luôn không nói gì Tề Miểu không muốn phỏng đoán, không phải anh nhớ lại Lâm Tử Thanh. “Trước kia, cực kỳ lâu, có hai con mực. Bọn chúng gặp được đối phương sau đó yêu nhau, bắt đầu kết giao cuối cùng kết hôn. Ở ngày cử hành hôn lễ đó, con mực cha xứ sẽ kể cho hai con mực dắt tay nhau, cho nên bọn chúng bắt đầu nắm tay, dắt tay dắt tay dắt tay….” Lúc thấy đoạn chuyện xưa của con mực, Qua Nhiên nắm tay Tề Miểu rồi xiết chặc, nói với cô “Làm sao bây giờ, lần trước đi cắm trại, hình như anh cầm con mực cho em ăn…” Tề Miểu cười nói “Về sau không ai là được.” Trong lòng lại ê ẩm toan chát, rất nỗ lực chịu đựng để nước mắt không có rơi ra ngoài. Qua Nhiên vĩnh viễn sẽ không biết mình cũng đã từng giống như nữ chính, thích anh, khờ khạo mà thích anh, thậm chí so với nữ chính cô còn hèn mọn hơn, cô vẫn luôn lặng lẽ thích anh, chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ làm chuyện gì để hấp dẫn sự chú ý của anh, ngay cả một lần thổ lộ cũng là do xúc động chứ não chưa kịp suy nghĩ đến, chưa từng có tham vọng quá đáng rằng anh sẽ có một chút đáp lại. Vì cái tự tôn đáng buồn này của mình, cho dù hai người hiện tại có yêu nhau đi chăng nữa, cô cũng sẽ không đem chuyện này nói cho anh nghe. Cái cô muốn không phải là cảm động, mà là sự yêu thương xuất phát từ nội tâm của anh cơ. Vì không để cho Qua Nhiên phát hiện ra sự khác thường của mình, Tề Miểu ra vẻ hoa si cảm khái nói “Nam chính rất đẹp trai a ~” Editor xem miệng 1 chút, em cũng thấy đẹp a, haizz lúc ms coi cuồng anh Mario Maurer gần chết Qua Nhiên buồn cười, hừ một tiếng chua ngoa nói “Anh không đẹp trai sao?” “Đẹp thì có đẹp.” Tề Miểu cười hì hì nói, ” Đáng tiếc anh đã không còn là thiếu niên đẹp trai ngày đó nữa rồi, hiện tại có thể xem như là ông chú đẹp trai thôi.” Qua Nhiên cười đưa tay ngắt mặt cô. Ra khỏi tiệm, Qua Nhiên rất tự nhiên là nắm tay Tề Miểu tiếp tục dắt đi, mười ngón tay quấn lấy nhau bỏ vào trong túi áo của mình. Mặc dù chỉ là nắm tay nhau thôi, nhưng cái loại vô hình trung thân mật này lại làm cho Tề Miểu đang khẩn trương, căng thẳng buông lỏng không ít. Dọc theo đường đi, cô nhiều lần không nhịn được quay đầu nhìn anh, nghĩ đến trước kia rất thích một cuốn tiểu thuyết, hình dung vai nam chính trong đó có một câu Anh ta có khuôn mặt yêu nghiệt, những nam nhân tồn tại trên thế giới cũng phải che mặt. Có câu nói, tình nhân trong mắt ra Tây thi, chúng nữ nhân lâm vào bể thì rồi quả nhiên đều là mù quáng, anh ấy trong mắt mình, thì vĩnh viễn là đẹp trai nhất, tốt bụng nhất. Năm Qua Nhiên 17 tuổi, là một thiếu niên tràn ngập ánh mặt trời, năm anh 27 tuổi, dĩ nhiên đã mất dần đi sự ngây ngô cùng ngang ngạnh, đã trở thành một người đàn ông thành thục ổn trọng và kiên cường vĩ đại. Anh bây giờ so với anh năm đó, càng thêm vô hạn mị lực. Những người phụ nữ đủ mọi tầng lớp, cùng đủ mọi tuổi tác, thậm chí là đàn ông cũng không tự chủ được sẽ quay đầu nhìn anh. Tề Miểu có chút khó chịu, rồi lại cảm thấy ngọt ngào cùng đắc ý. Người đàn ông này a, bây giờ là của mình , ôi chao….. “Cười cái gì?” Qua Nhiên quay đầu nhìn cô hỏi. Tề Miểu thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm anh rồi làm một bộ ủy khuất đến cực điểm, ngữ khí đắng chát như thù hận nói “Thật là muốn mua một cái khăn lụa cho anh che kín mặt luôn, hay là đem mắt của tất cả mọi người trên đường đâm cho mù .” Qua Nhiên sợ run một chút, sau đó lại cười ha ha. Tề Miểu cũng cười. Qua Nhiên cười một lát, chợt dùng bước, cúi đầu xuống ngay chỗ mi tâm của cô nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước khẽ hôn một cái. Nụ cười của Tề Miểu cứng đờ, trừng lớn con mắt, có chút ngu ngốc nhìn anh. Qua Nhiên mỉm cười đưa tay ra giúp cô vuốt sợi tóc đang dính lại trên gò má gì gió thổi, ánh mắt ôn nhu đến cực điểm nói “Về nhà thôi.” “Ừ…” Bộ phim Nếu yêu, yêu đến cuối cùng’ ở VN thì phim được mang tên Tương Ái Tên phim Eternal Moment 2011 Đạo diễn Trương Nhất Bạch Kịch bản Wei Shen, Xing Aina Diễn viên chính Lý Á Bằng, Từ Tịnh Lôi Thể loại lãng mạn Thời lượng 1h 42mn Quốc gia China

anh là bài hát trong lòng em