Chương 56: Người áo đen. Vệ Anh ở cùng Ôn Ly hết buổi trưa, do buổi tối còn có tiệc đón gió tẩy trần cho sứ thần nước Đông Khuê và công chúa Tắc Á cho nên không thể không đứng dậy rời đi. Ôn Ly làm quốc mẫu, loại yến tiệc to như này vốn nên cùng Hoàng thượng đi
“Nhiệm vụ 1 – lên làm Hoàng hậu, sinh ra Hoàng tử; nếu nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt bỏ. Nhiệm vụ 2 – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu bất hạnh gạt bỏ nhầm NPC, sẽ nhận đến trừng
Cứu vớt hoàng tử biến đen - (Chương 64) - Tác giả Bản Lật Tử Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Cứu Vớt Hoàng Tử Hắc Hoá ( Cứu Vớt Hoàng Tử Biển Đen) audio, Mới Cập Nhật: Chương 0079, Editor: Linh,Hệ thống hỏi: “Mời dùng một từ để hình dung đối phương.”,Nữ chủ đáp: “Mỹ lệ cường đại.”,Nam chủ đáp: “Của ta.”,Hệ thống hỏi: “Mời dùng
CỨU VỚT HOÀNG TỬ BIẾN ĐEN Tác giả: Bản Lật Tử. Editor: Linh Số chương: 78 Nguồn: sưu tầm Giới thiệu: Hệ thống hỏi: “Mời dùng một từ để hình
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Editor LinhLý công công hơi sững sờ, do dự một chút, cúi đầu hướng Vệ Anh nói “Hoàng thượng, chuyện này không phải là nhỏ, xin Hoàng thượng nghĩ lại.”Con ngươi Vệ Anh hơi ngưng lại, giọng lạnh lẽo nói “Sao vậy, chẳng lẽ Lý công công ngươi cũng bị Thái hậu thu mua rồi?”Lý công công nghe vậy vội vàng quỳ xuống nói “Nô tài đối Hoàng thượng tuyệt đối trung thành tận tâm như một!”Vệ Anh liếc Lý công công một cái, giọng vẫn lạnh như băng, “Nếu nói như vậy, vậy Lý công công hãy mau đi truyền chỉ đi.”“Nô tài tuân chỉ.” Lý công công lại hướng Vệ Anh dập đầu mới đứng dậy thối lui ra khỏi cung Trường tiệp dư thẳng đến khi bị đưa vào thiên lao, cả người vẫn như đang trong cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, một khắc trước nàng ta còn ở trên giường ngủ say, ngay sau đó đã bị đánh vào thiên là nha hoàn Hồng Ngọc của nàng ta phản ứng nhanh, vào lúc Lý công công dẫn theo một nhóm người đến cung Dục Tú mang Giang tiệp dư đi, nàng liền nhanh chóng chạy đến cung Trường Thọ bẩm báo việc này cho Thái hậu vốn đang ngủ bị đánh thức, tâm tình mười phần không tốt. Nghe Hồng Ngọc một năm một mười nói xong đầu đuôi câu chuyện, liền cũng không ngủ được ta cả đêm sai người đến cung Trường Nhạc truyền gặp Vệ Anh, lấy được là ngàn bài một điệu Hoàng thượng đã đi ngủ, không cho bất luận kẻ nào quấy hậu đêm khuya nín một bụng lửa, trực tiếp phái người ra cung gọi ca ca mình, Giang tiệp dư phụ thân vào cung. Hộ bộ thượng thư Giang Nho sau khi biết nữ nhi mình bị Hoàng thượng nhốt vào thiên lao, giận không kiềm được, cả đêm phái người đến thăm phủ đệ của vài vị đại lại đêm nay, trong cung đại bộ phận đều ngủ không bỏ Hoàng Ly đêm nay ngủ rất sâu, lúc Vệ Anh truyền thái y động tĩnh lớn như vậy cũng không đánh thức được nàng. Có điều vào lúc nửa đêm Ôn Ly cũng tỉnh một thấy động tĩnh rất nhỏ từ người bên cạnh, Vệ Anh lập tức tỉnh dậy, “Ly Nhi, sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”Ôn Ly nghiêng đầu nhìn đôi con ngươi trong bóng đêm sáng dị thường của Vệ Anh, khẽ lắc đầu. Lắc đầu xong rồi, nàng lại sợ Vệ Anh nhìn không thấy, vì thế lại nhẹ giọng đáp “Không có.”Vệ Anh ôm ghì Ôn Ly vào trong lòng, ôn nhu hỏi “Sao lại đột nhiên tỉnh?”Ôn Ly chớp mắt, hỏi “Phía trước thái y đã đến rồi à?” Tuy rằng nàng không tỉnh, nhưng trong mơ màng vẫn cảm thấy nghe được tiếng của thái y.“Ừ…” Giọng của Vệ Anh mang theo giọng mũi nồng đậm, tựa như một con mèo nhỏ chưa tỉnh ngủ. Ôn Ly nhíu mày, nói “Ta bị sao vậy?”Vệ Anh cúi đầu hôn lên trán Ôn Ly, nhẹ giọng đáp “Nàng rất tốt.”“Vậy đứa nhỏ thì sao?”“Cũng rất tốt.”Ôn Ly không nói gì thêm, sau khi yên tâm rồi thì cơn buồn ngủ đánh úp lại, nàng có chút buồn ngủ nhắm mắt lại. Giống như nhìn thấu Ôn Ly mệt mỏi, Vệ Anh nhẹ giọng nói bên tai Ôn Ly “Nàng ngủ tiếp đi, ta ở đây rồi.”Giọng Vệ Anh trầm thấp lại dồi dào đầy từ tính, như là có thể mê hoặc lòng người, Ôn Ly rất nhanh lại rơi vào mộng đến khi Vệ Anh thức dậy vào triều sớm, Ôn Ly vẫn còn ngủ say rén rửa mặt chải đầu xong, Vệ Anh cố ý giao đãi không cho quấy rầy Hoàng hậu rồi mới mang theo Lý công công đi điện Hàm mới bước vào điện Hàm Nguyên, Vệ Anh cảm thấy không khí trên điện hôm nay rất không bình thường. Trong lòng hắn cười lạnh một tiếng, đi đến ghế rồng ngồi xuống, mắt nhìn xuống các vị đại thần tâm tư khác nhau dưới công công vừa mới hô xong, Hộ bộ thượng thư liền khẩn cấp bước ra khỏi hàng, tiến lên một bước nói “Thần có việc muốn tấu…”Vệ Anh nhàn nhạt nhìn ông ta một cái, nói “Giang ái khanh có chuyện gì muốn tấu?”Giang Nho nói “Thần nghe nói tiểu nữ bị Hoàng thượng nhốt vào thiên lao, không biết tiểu nữ phạm vào tội gì?”Vệ Anh tựa lưng vào ghế ngồi, nhẹ giọng cười cười, “Giang ái khanh tin tức thật đúng là linh thông, tối qua Trẫm mới nhốt Giang tiệp dư vào thiên lao, sáng sớm hôm nay ngươi đã biết rõ rồi.”Tuy rằng Hoàng thượng nói như vậy nhưng Giang Nho chỉ hơi nhíu chân mày, không chút nhượng bộ nói “Hoàng thượng, thiên lao giam giữ phần lớn là tử tù, tiểu nữ chỉ là một hạng nữ lưu, làm sao có thể phạm vào trọng tội như vậy?”Vệ Anh cụp mắt, chậm rãi nói “Giang ái khanh, đây chỉ là chuyện hậu cung nhà Trẫm, không cần phải lấy lên triều đình thảo luận chứ?”Giang Nho nói “Hoàng thượng lời ấy sai rồi, việc của nhà Hoàng thượng chính là quốc sự, đã là quốc sự chúng thần há có thể không quan tâm hay sao?”Vệ Anh hơi cong môi, nhìn Giang Nho đang cúi đầu hỏi “Vậy ý của Giang ái khanh là gì?”“Thần khẩn cầu Hoàng thượng phóng thích tiểu nữ ra khỏi thiên lao.”“Vi thần cũng khẩn cầu Hoàng thượng xử lý nhẹ.” Trên đại điện, vài vị đại thần từ trong hàng đứng ra, cùng nhau cầu tình thay Giang tiệp mắt Vệ Anh đảo qua từng người một trong số bọn họ, cuối cùng rơi lại trên người Giang Nho “Giang ái khanh có biết Giang tiệp dư là phạm vào tội gì không?”Giang Nghi hơi dừng một chút, sau đó nói “Thần không biết.”“Ha.” Vệ Anh khẽ cười một tiếng, “Không biết mà Giang ái khanh còn thay nàng ta cầu tình? Cũng bởi vì nàng ta là nữ nhi của ngươi là có thể tổn hại vương pháp sao?”Giang Nho cúi người thấp hơn, nhưng trong giọng nói lại không thấy nửa phần lui nhường, “Vi thần cũng không có ý đó, chỉ là vừa nghe Hoàng thượng nói đây chỉ là việc hậu cung, nghĩ đến cũng không phải rất nghiêm trọng.”“Nàng ta dám kê đơn Trẫm, ngươi nói có nghiêm trọng không?”Thấy Giang Nho không trả lời, Vệ Anh tiếp tục nói “Lần này nàng ta dám hạ mị dược, lần sau nàng ta liền dám hạ độc dược, Giang ái khanh xem tội đó có đủ chết mười lần hay không?”Sắc mặt Giang Nho thay đổi, ông ta hít sâu một hơi, đối Vệ Anh nói “Hoàng thượng, trái tim tiểu nữ vẫn luôn nghĩ đến Hoàng thượng, tuyệt đối sẽ không có một chút ý muốn hại Hoàng thượng nào. Lần này đúng là tiểu nữ không đúng, nhưng là tội không đáng chết mà. Hơn nữa thần nghe nói, từ khi tiểu nữ gả vào trong cung đến nay, Hoàng thượng một lần cũng chưa từng sủng hạnh nàng, ngay cả hôm đại hôn cũng vậy. Hoàng thượng chuyên sủng Hoàng hậu như thế, tiểu nữ nhất thời luẩn quẩn trong lòng, dùng mị dược với Hoàng thượng, về tình về lí là có thể tha thứ.”Con ngươi Vệ Anh trầm xuống, “Nghe ý của Giang ái khanh, việc này vẫn là Trẫm không đúng?”“Vi thần không dám.” Giang Nho cúi người, “Thần chỉ là cảm thấy Hoàng thượng nên chia đều mưa móc, như vậy mới có lợi cho kéo dài huyết mạch hoàng thất.”Lần này Vệ Anh im lặng thật lâu mới lạnh giọng hỏi “Nếu như Trẫm không muốn thả Giang tiệp dư, Giang ái khanh định làm gì?”Giang Nho mấp máy môi, đáp “Nếu Hoàng thượng cố ý giam giữ tiểu nữ, như vậy chẳng những làm lạnh trái tim tiểu nữ, còn thêm lạnh trái tim vi thần, vi thần chỉ có thể từ quan hồi hương.”“Trẫm chuẩn tấu.”Giang Nho sửng sốt.“Còn ai muốn từ quan thì thừa dịp này nói ra luôn đi, Trẫm chuẩn tấu hết.”Vài vị đại thần vừa mới thay Giang tiệp dư cầu tình nhất thời có loại cảm giác lửa cháy tới mông.“Vương đại nhân?” Vệ Anh kêu vị đại thần đầu tiên đứng ra thay Giang tiệp dư cầu đại nhân thân thể chấn động, quỳ xuống đối Vệ Anh nói “Vi, vi thần cho rằng việc này đúng là Giang tiệp dư không đúng, nếu không trừng phạt nghiêm, sau này hậu cung người người noi theo, đây chẳng phải là làm rối loạn hay không?”“Vi thần cũng cho là như vậy.” Vài vị đại thần sau lưng Vương đại nhân vội vàng noi theo, ào ào quỳ xuống.”Sắc mặt Giang Nho càng trở nên khó Anh nhìn Giang Nho, nói “Sao Giang đại nhân vẫn còn đứng ở đây vậy?”Trong lòng Giang Nho nghẹn một bụng khí, tiến không được lùi cũng không xong, chính là không nghĩ tới vị Hoàng đế này lại tuyệt không kiêng kị thế lực của Giang gia, trực tiếp chuẩn tấu lời xin từ quan của ông thừa tướng liếc nhìn Giang Nho đang tiến thoái lưỡng nan một cái, vuốt vuốt chòn râu hoa dâm của mình, đi ra nói “Hoàng thượng, Giang thượng thư vừa rồi chỉ là tình thế cấp bách miệng không đắn đo, xin Hoàng thượng không nên cho là thật.”Thừa tướng thay ông ta xây một bậc thang, Giang Nho nhanh chóng theo bậc thang đi xuống, “Hoàng thượng, cự thần nhất thời hồ đồ, xin Hoàng thượng khai ân.”Vệ Anh cười lạnh một tiếng, hiện tại quả thật vẫn chưa tới thời cơ lấy Giang gia khai đao, hắn vừa rồi nói như vậy cũng chỉ là muốn Giang Nho, “Vậy việc của Giang tiệp dư, Giang ái khanh cảm thấy xử trí thế nào là tốt nhất?”Giang Nho quỳ xuống, đối Vệ Anh nói “Vi thần chỉ cầu Hoàng thượng có thể giữ cho tiểu nữ một cái với yêu cầu này của Giang Nho, Vệ Anh không nói được, cũng không nói không được, chỉ hỏi các vị đại thần khác còn việc gì muốn tấu không, xong liền tuyên bố bãi sau khi Hoàng thượng đi rồi, Giang Nho mới từ trên đất đứng dậy, phía sau lưng đã ướt thành mảng. Nghiêm Thừa tướng đi đến bên cạnh Giang Nho, không nặng không nhẹ nói “Giang thượng thư, chớ quên mình đang làm việc cho ai. Đương kim thánh thượng cũng không phải quả hồng mềm, muốn nhéo, nhưng là phải chuẩn bị tốt rơi đầu đấy.”Giang Nho liếc ông một cái, không nói gì liền rời khỏi đại Vệ Anh trở lại cung Trường Nhạc, Ôn Ly còn chưa tỉnh lại. Vệ Anh nhìn thoáng qua Ôn Ly đang ngủ say trên giường, nghĩ chờ nàng tỉnh lại rồi cùng nhau ăn sáng, liền kêu Lý công công dời tấu chương đến trong thư phòng của cung Trường Anh đang phê tấu chương thì Lý công công cung kính bước đến, đối Vệ Anh nói “Hoàng thượng, Thái hậu lại phái người đến truyền ngài đi cung Trường Thọ.”Vệ Anh cau mày, mới đuổi đi một Giang Nho, lại đến một Thái hậu, sao người của Giang gia lại âm hồn không tan vậy chứ?“Nói cho hắn biết, không gặp.” Vệ Anh không kiên nhẫn nói với Lý công công công vừa định đi ra ngoài truyền chỉ, giọng của Thái hậu liền truyền vào, “Hoàng thượng ngài phách lối thật đấy, ai gia mời ngươi một đêm cũng mời không được ngươi, ai gia đành phải đích thân đến.”Lý công công vội vàng quỳ xuống thỉnh an Thái hậu, Vệ Anh nhìn Thái hậu hùng hùng hổ hổ từ bên ngoài bước vào, biết rõ còn cố hỏi “Không biết mẫu hậu chiêu nhi thần gấp như thế là vì chuyện gì?”Thái hậu cũng không cùng hắn quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi “Hoàng thượng, Giang tiệp dư là phạm vào tội gì mà ngươi phải nhốt nàng vào thiên lao?”Vệ Anh khó hiểu hỏi ngược lại “Chẳng lẽ mẫu hậu không biết sao?”Thái hậu nói “Ai gia không biết.”Vệ Anh hừ lạnh một tiếng, “Mẫu hậu, mê hương Giang tiệp dư dùng để kê đơn Trẫm, chính là lấy từ cung Trường Thọ của ngài, ngài sao có thể không biết?”Thái hậu giật mình, nói “Hoàng thượng sợ là hiểu lầm rồi, ai gia quả thật đã cho Giang tiệp dư hương liệu, nhưng đó chẳng qua là an thần hương bình thường, chứ không phải mê dược trong miệng Hoàng thượng.”“Là cái gì trong lòng các ngươi đều biết rõ.”Thái hậu mấp máy môi, hỏi “Hoàng thượng chắc chắn đó là mê hương như thế, có chứng cứ gì không?”Vệ Anh buồn cười nhìn Thái hậu, như là nghe được chuyện buồn cười nhất thiên hạ, “Thái hậu còn muốn chứng cứ gì? Trẫm chính là chứng cứ tốt nhất.”Thái hậu cười lạnh một tiếng, đối Vệ Anh nói “Hoàng thượng, trước mặt sắc đẹp khó tránh khỏi không kìm nén được, ngài không thể đổ tất cả sự vọng động của mình lên trên mê hương.”Vệ Anh nói “Chỉ bằng sắc đẹp của Giang tiệp dư còn chưa đủ để làm Trẫm vọng động.”Thái hậu “…”Môi Thái hậu mím lại thành một đường thẳng, “Vậy ý của Hoàng thượng là chuẩn bị xử tử Giang tiệp dư à?”Vệ Anh liếc nhìn Thái hậu, nhàn nhạt nói “Trẫm vẫn chưa nghĩ ra, vào lúc trước khi Trẫm nghĩ ra, nàng ta cứ ở trong thiên lao chơi đi.”Thái hậu “…”
Tác giả Thể loại Cổ Đại, Ngôn TìnhNguồn thái FullSố chương 79Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Editor LinhHệ thống hỏi “Mời dùng một từ để hình dung đối phương.”Nữ chủ đáp “Mỹ lệ cường đại.”Nam chủ đáp “Của ta.”Hệ thống hỏi “Mời dùng một từ để hình dung chính mình.”Nữ chủ đáp “Cực kỳ xui xẻo.”Nam chủ đáp “Đụng phải đại vận.”[Về hệ thống]Hệ thống nói nhiệm 1 của người chơi – làm Hoàng hậu, sinh bánh bao; nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt thống nói nhiệm vụ 2 của người chơi – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu như bất hạnh gạt bỏ nhầm NPC, sẽ bị trừng phạt cực kỳ tàn thống nói, trạng thái trước mắt của người chơi – là chính nữ không được sủng ái sắp gả cho Hoàng tử nghèo túng; độ khó cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ là vô cùng cao.
ReviewCỨU VỚT HOÀNG TỬ BIẾN ĐENTác giả Bản Lật TửThể loại Hệ thống, xuyên không, cung đấu, 3S, hài, HEĐộ dài 77 chươngTình trạng hoàn-Ôn Ly vốn là một nữ cảnh sát ở hiện đại, vì một lần lỡ dại mà dấn thân vào một trò chơi, mà trong trò chơi này nàng bắt buộc phải hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao phó. Và nhiệm vụ đó là gì? Đầu tiên là phải làm hoàng hậu, sau đó là phải sinh tiểu bánh bao, sau sau đó nữa là phải tìm ra được 5 người chơi ẩn. Đã không được dùng chiêu “mượn đao giết người” còn nói nếu giết nhằm NPC thì sẽ bị trừng phạt rất thảm…Lại nói, người ta xuyên không về cổ đại, không làm thái tử phi cũng làm cung phi của hoàng đế, nàng thế nhưng lại vào vai trưởng nữ của hộ quốc công Ôn Bình, mẹ chết, cha không thương, đã thế còn phải gả cho Khánh Vương nghèo rớt mồng tơi. Chưa kể nghe đồn Khánh Vương này còn là thanh mai trúc mã với Ôn Kỳ - một người tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với nàng, sau đó nàng ta bỏ hắn để thành thân với thái tử. Ôn Ly thật cảm thấy con đường đến hậu vị sao xa tít mù khơi, con đường để hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao giống như hoàn toàn …bít cửa. Không sao, Ôn Ly nàng luôn là một người lạc quan và tích cực. Gả cho Khánh Vương thì gả cho Khánh Vương, nàng sẽ cố gắng giúp hắn hoặc ít nhất không trở thành gánh nặng của hắn. Dù sao thái tử cũng chỉ mới là thái tử thôi, chưa đăng cơ làm hoàng đế mà. Nhưng Ôn Ly lại không biết rằng, Khánh Vương -Vệ Anh không hề như vẻ ngoài của hắn. Người ngoài luôn nghĩ Khánh Vương ôn nhu nho nhã khi xưa vì bị Ôn Kỳ và Thái Tử phản bội mà tính tình trở nên lạnh lùng vặn vẹo như vậy, nào biết đây mới là bộ mặt đáng sợ của hắn. Vệ Anh phải nói là một nam chính hoàn mỹ trong suy nghĩ của mình. Ngoại hình thì khỏi phải bàn, Vệ Anh rất tự tin vào khuôn mặt của mình là các bạn hiểu rồi ha. Hắn thông minh, cơ trí, ân oán phân minh, có lúc biết ẩn giấu bản thân, có lúc lại ngang ngược phơi bày ra tất cả, không sợ trời, không sợ đất … nhưng sợ vợ v Phải nói là lúc đầu Vệ Anh không thích Ôn Ly cũng vì nàng là người của Ôn Phủ. Nhưng từ lần biết nàng cứu hắn một mạng, hắn nợ ân tình – hắn trả lại bằng hôn sự. Rồi dần dần, nhìn thấy những việc nhỏ nhặt nàng làm cho hắn chỉ một bát mì, một cái túi thơm thêu con vịt …à thêu uyên ương không hiểu sao lại làm trái tim Vệ Anh lỗi nhịp.“-Cái này cho huynh!Nhìn túi hương từ trong ra ngoài một lần, giọng bình thản của Vệ Anh trên đỉnh đầu vang lên-Cô thêu cái gì vậy?Mặt Ôn Ly hơi vặn vẹo, sau đó ngẩng đầu lên cười nói với Vệ Anh-Con vịtVệ Anh gật gật đầu-Uh, rất giốngÔn Ly…Khóc cho huynh xem, huynh tin không!”Sau giai đoạn rung rinh rồi rụng rời chính là giai đoạn ngọt ngào quá thể đáng. Mình thật sự rất thích tính cách nam nữ chính cũng như giai đoạn hai người đến với nhau mà Bản Lật Tử xây dựng. Cứ thong thả, tự nhiên lại hài hước. Mặc dù là cung đấu nhưng không hề mang màu sắc u ám, những lúc tưởng cao trào kịch tính thì thế nào cũng có ai đó chen vào một câu sát cảnh rất không liên quan v. Đọc truyện này bạn sẽ không khỏi phì cười vì màn đối đáp của Vệ Anh với các nhân vật khác đó. Vì sao? Vì phải nói luôn là Vệ Anh này rất độc miệng, lời nói có thể khiến người ta nghẹn chết luôn chứ chẳng chơi, đã thế còn thích ăn dấm chua, đến con chó mà cũng ghen cho được là mình cũng bó tay luôn, nam phụ trèo tường vào phủ, nam chính liền cho người xây tường cao hơn, biết Ôn Ly thích nhìn đồng phục trong cung, thế là đêm đó bạn vương gia nào đó lẻn vào cung để trộm đồ, sau đó về nhà chơi cosplay với vợ vTruyện giai đoạn đầu thì bình thường, hài hước, càng về sau thì càng ngọt. Thịt thì đủ sức kích thích. Đây là một trong những hố 3S cổ đại mà mình đọc lại nhiều lần đó, bỏ qua hố này bạn sẽ tiếc lắm by Hôn_QuânBìa Tịch_Phi*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
Editor LinhDùng xong cơm trưa chưa được bao lâu thì Hồng Nhị đến truyền lời, nói là xe ngựa đã chuẩn bị xong, mời Ôn Ly đi qua. Ôn Ly hơi sửa sang lại trang dung của mình rồi đi theo Hồng Nhị đi ra ngoài cửa vương cửa phủ Khánh vương, chiếc xe ngựa xa hoa phá lệ dễ nhìn thấy, có điều Ôn Ly vẫn liếc mắt một cái liền thấy Vệ Anh và Phong Tình đứng bên chiếc xe ngựa Tình thấy Ôn Ly đi ra, con ngươi phát sáng, lộ ra hai chiếc răng khểnh cười với Ly không thể không thừa nhận, một lần nữa nàng lại bị hai chiếc răng khểnh này chọc trúng manh sự rất muốn sờ một cái mà!Tuy rằng trong lòng Ôn Ly đang rít gào, có điều trên mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Bởi vì sự tồn tại cường đại của Vệ Anh khiến nàng muốn xem nhẹ cũng không Ôn Ly lên xe ngựa, Vệ Anh xoay người lại phát hiện Phong Tình cũng đang vui vui vẻ trèo lên xe ngựa. Con ngươi Vệ Anh lóe lóe, sau đó ghé sát miệng vào tai Phong Tình nói nhỏ “Không phải là ngươi thật sự muốn biến thành một khối mộ bia đấy chứ?”Phong Tình “…..”Động tác trèo lên xe ngựa của hắn cứng ngùng thu lại chân phải đã đặt lên xe ngựa, Phong Tình vẻ mặt chính khí nói “Giang sơn như họa, sơn hà như cẩm! Đương nhiên là phải cưỡi ngựa đi mới không cô phụ phong cảnh như tranh này!”Vệ Anh đồng ý gật gật đầu “Vậy ngươi mau cưỡi ngựa đi đi.” Dứt lời, vào xe đóng cửa Tình “…..”Ôn Ly xuyên thấu qua cửa sổ thấy Phong Tình cưỡi tuấn mã chạy như bay ngang qua, nghi hoặc nhìn Vệ Anh, “Hắn rất vội à?”Vệ Anh thuận tay buông rèm cửa sổ, nhàn nhạt nói “Không cần vọng tưởng lý giải suy nghĩ của người ngốc.”Ôn Ly “…..”Phong Tình là Vệ Anh mời đến giúp việc cho hắn đúng không? Khí phách nghiêng rơi như vậy thật sự không thành vấn đề sao?Ôn Ly nhịn không được lo Ôn Ly cho rằng lấy thói quen dĩ vãng của Vệ Anh, hắn lên xe rồi sẽ bắt đầu dưỡng thần, nhưng lần này hắn lại chỉ nhìn chằm chằm vào Ôn lúc Ôn Ly bị hắn trành muốn nhảy xuống xe đi đổi kiểu tóc khác, Vệ Anh rốt cuộc mở miệng, “Cô và Phong Tình rất quen thuộc?”Ôn Ly nghĩ nghĩ, trả lời “Gặp qua mấy lần.”Vệ Anh im lặng giây lát, lại hỏi “Cô cảm thấy hắn thế nào?”Vấn đề này làm khó Ôn Ly. Bởi vì nàng không xác định được Vệ Anh đang hỏi về phương diện nào. Suy xét nửa ngày, Ôn Ly quyết định đưa ra một câu trả lời tương đối trung lập, “Răng khểnh của hắn thật đáng yêu.”“Ừ.” Vệ Anh nhàn nhạt lên tiếng, lại không có câu tiếp khi cuộc trò chuyện thân thiết này kết thúc, Vệ Anh rốt cuộc nhắm hai mắt lại bắt đầu chợp mắt. Ôn Ly trong lòng lén lút thở phào một hơi, chỉ là nàng không biết, trong tương lai có một đoạn thời gian rất dài, Vệ Anh nhìn thấy Phong Tình phản ứng đầu tiên chính là làm thế nào mới có thể nhổ đi răng khểnh của cửa cung, xe ngựa dừng lại, Ôn Ly đi theo bên cạnh Vệ Anh, bảy rẽ tám quành đi tới điện Kim dáng hai người vừa mới xuất hiện ngoài cửa, nội thị canh cửa liền căng cổ họng hô “Khánh vương, Khánh vương phi đến —–”Vệ Anh theo bản năng nắm chặt tay Ôn Ly, trái tim Ôn Ly nảy lên, ngoan ngoãn mặc Vệ Anh nắm tay đi vào điện Kim điện Kim Hoa đã tụ tập không ít người. Phần lớn đều là hoàng thân quốc thích, vương tôn công tử. Thái tử và Thái tử phi đương nhiên cũng đã ở bên điều Ôn Ly không ngờ chính là, Thái tử còn dẫn theo cả Trình lương đệ đi, nghĩ đến trong lòng Ôn Kỳ nhất định rất không thoải vậy, trong lòng Ôn Ly liền vui mắt Ôn Kỳ lướt qua nắm tay của Vệ anh và Ôn Ly rồi kéo cánh tay Thái tử, đi theo Thái tử đi cung rất nhiều người không nói rõ ra nhưng trong lòng đều biết Khánh vương và Thái tử phi từng có một đoạn tình yêu buồn, lã chã nước mắt. Hiện tại thấy tân hoan tìm tới cựu ái, nhịn không được đều dựng lỗ tai lên, con mắt cũng như có như không liếc về bên này.“Ngũ đệ, đến sớm thật đấy.” Thái tử ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Vệ Anh. Vệ Anh kéo Ôn Ly đến bên cạnh mình, mặt không biểu cảm nói “Vẫn là Hoàng huynh sớm hơn.”Thái tử cười cười, lại nói “Ta nghe nói hôm nay con của Phong tướng quân ở Vương phủ làm khách?”Ôn Ly lòng trầm xuống, Vệ Anh lại vẫn là dáng vẻ sóng nước chẳng xao động, “Hoàng huynh bắt được tin nhanh thật đấy.”“Hừ.” Thái tử hừ một tiếng, ghé miệng vào sườn tai Vệ Anh, thấp giọng nói “Ngũ đệ, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, Phong Tình tiểu tử đó hai năm qua đều chỉ ở quan ngoại, chuyện trong triều hắn không nhúng tay vào được đâu.”Vệ Anh nhìn hắn, nói “Hoàng huynh, chuyện của Khánh vương phủ không nhọc đến ngươi lo lắng, ngươi vẫn nên quản tốt Đông cung của ngươi đi thì hơn.”Vệ Anh nói xong liền kéo Ôn Ly rời khỏi. Thái tử nhìn bóng lưng Vệ Anh, trong lòng cười lạnh một tiếng, ta mượn sức Ôn gia, ngươi liền mượn sức Phong gia? Thật là tà tâm không Ly còn đang suy nghĩ trong phủ Khánh vương quả nhiên có cơ sở ngầm, chợt nghe nội thị canh cửa căng cổ vịt của hắn hô to, “Hoàng thượng, Hoàng hậu giá lâm —-”Lần hô này không giống người thường, tất cả mọi người trong điện Kim Hoa lập tức đều như gặp đại địch. Thái tử và Thái tử phi dẫn đầu, đi lên phía trước nghênh đón Hoàng thượng và Hoàng hậu. Ôn Ly còn kịp nhìn thoáng qua các phi tần muôn màu rực rỡ phía sau Hoàng thượng Hoàng hậu, rồi quỳ xuống theo đại bộ long trọng nghênh đón Hoàng thượng và Hoàng hậu xong, mọi người liền bắt đầu ngồi xuống. Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi lên thượng tọa, đừng đợt từng đợt lễ vật đưa thẳng đến bên đó.“Mẫu hậu, đây là quà sinh nhật Kỳ Nhi đặc biệt chuẩn bị cho ngài, xin mẫu hậu vui lòng nhận cho.” Thái tử nói xong liền nhìn về phía sau vỗ tay hai cái, hai tiểu thái giám nâng một cái giá gỗ màu hồng đi đại điện nhất thời một màu kim quang lấp lánh, đương nhiên không phải cái giá gỗ màu hồng phát ra, mà là trên cái giá treo một kiện váy áo Kim chiếc váy áo mỏng thêu các loại hoa muôn nghìn hống tía, giống như chuyển cả Ngự hoa viên lên trên chiếc váy áo này vậy. Dùng chỉ tơ vàng thêu viền hoa, càng làm chiếc váy áo thêm sáng lập Điện không ngừng vang lên tiếng cảm thán kinh ngạc, trên mặt Ôn Kỳ là biểu cảm kiêu ngạo không hậu cũng gật gật đầu, cười nói “Váy áo rất đẹp, chỉ tiếc bản cung đã có tuổi, không mặc được váy áo tiên diễm như thế.”Ôn Kỳ khẽ cúi người với Hoàng hậu, cười khéo nói “Mẫu hậu nói gì vậy, hoa trên váy áo này còn chưa kịp một phần vạn tư sắc của ngài đâu. Hơn nữa cho dù mẫu hậu không mặc, đặt ở nơi đó xem cũng được mà.”Ôn Ly “….”Quả đúng là xã hội cũ vạn ác!Thái tử hiến xong lễ vật, Vệ Anh cũng tiến lên dâng lễ vật của mình cho Thái hậu “Nhi thần biết gần đây mẫu hậu thân thể khiếm an, cố ý sai người đến Tây Vực mang theo chút hương liệu có thành phần thuốc về, điều chế thành hương hoàn. Khi mẫu hậu đi ngủ thì đốt, không những có thể ngưng thần tĩnh khí, có trợ cho giấc ngủ, còn có thể kéo dài tuổi thọ.”Làm quá đẹp! Ôn ly trong lòng tự hào về Vệ Anh, Hoàng hậu, ai mới là tiểu áo bông tri kỷ của ngài, hiện tại biết rồi chứ! Đồ có hoa không có quả đó thì có ích gì! Thân thể mới là tiền vốn cách mạng!Hoàng hậu khen ngợi Vệ Anh, sau đó Dụ thân vương cũng đi lên dâng Thiên sơn Tuyết liên mình chuẩn bị cho Hoàng Ly không dấu vết đánh giá Dụ thân vương vài lần, đó là một nam tử mặt mũi như ngọc, mặc một bộ áo dài màu xanh da trời, không giống Vương gia, ngược lại giống thư sinh lịch sự nho như cảm ứng được tầm mắt Ôn Ly, Dụ thân vương nghiêng đầu qua, mỉm cười với Ôn Ly. Ôn Ly giống như học sinh tiểu học làm chuyện xấu bị bắt được, mặt đỏ tai hồng. Dụ thân vương thấy ôn Ly cúi đầu xuống, nụ cười bên miệng càng thêm thâm người bọn họ trao đổi tầm mắt tất nhiên là không tránh được ánh mắt của Vệ Anh. Vệ Anh cúi đầu nhìn thoáng qua đỉnh đầu trong lòng, thấp giọng hỏi “Nàng biết Hoàng thúc?”Ôn Ly nghe vậy ngẩng đầu lên, nhìn Vệ Anh nói “Không biết.”Vệ Anh nghe vậy lại dừng ánh mắt lên người Dụ thân vương, Dụ thân vương thấy Vệ Anh nhìn qua, cũng mỉm cười với Anh híp híp con mắt, cho đến nay, hắn không nhìn thấu nhất chính là Hoàng thúc tiếu diện hổ này. Dụ thân vương là con nhỏ nhất của Tiên hoàng, trước đây trong cung có lời đồn, nói Tiên hoàng vốn định truyền ngôi cho Dụ thân nhiên, sau đó những người này đều mất tích một cách khó sau khi tất cả mọi người hiến xong lễ vật, yến hội rốt cuộc bắt đầu tiến hành. Mở màn đương nhiên là biểu diễn ca múa. Ôn Ly mặt không biểu cảm ngồi bên cạnh Vệ Anh, xem một đoàn oanh oanh yến yến vặn eo lắc mông, sắp ngủ đột nhiên bị người cầm lấy, giọng Vệ Anh vang lên bên tai “Còn có hai điệu múa, lại kiên trì thêm chút nữa là có thể ăn gì đó.”Cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay truyền đến, Ôn Ly mặt đỏ hồng nhỏ giọng đáp “Vâng.”Vệ Anh bất giác có chút buồn cười, lần trước thấy nàng ở trước mặt Thái tử và Thái tử phi nhanh nhẹn dũng mãnh như vậy, nhưng là đến trước mặt hắn lại giống một con chim trận tiếng lục lạc đinh đinh đang đang thanh thúy từ ngoài cửa truyền vào hấp dẫn lực chú ý của mọi người. Ôn Ly theo tiếng vang ngẩng đầu lên nhìn qua, liền thấy trước mắt sáng vị Hồ cơ tóc vàng mắt xanh xinh đẹp, bước chân nhẹ nhàng từ ngoài cửa đi vào. Trên người đeo đầy các loại lục lạc lớn nhỏ, trên tay cũng đeo mấy chiếc nhẫn khảm đá quý đủ màu, móng tay dài được sơn màu lam, trên khuôn mặt dị vực phong tình là nụ cười hút đầu từ khi nàng ấy bước vào điện Kim Hoa, Ôn Ly không ngừng nghe thấy tiếng hút không khí từ đám người truyền ra. Nhìn các Vương gia Hoàng tử ngây người như phỗng nhìn chằm chằm vị Hồ cơ kia, ngay cả trong mắt Hoàng thượng cũng tràn đầy kinh diễm, Ôn Ly trong lòng khinh thường hừ một tiếng, sau đó theo bản năng dời mắt đến trên người Vệ Anh cũng đang nhìn chằm chằm vị Hồ cơ kia, có điều vẻ mặt tự nhiên hơn rất nhiều. Cảm nhận được tầm mắt Ôn Ly, Vệ Anh cũng quay đầu lại cho nàng một ánh mắt hỏi. Ôn Ly giống như che giấu quay đầu sang chỗ khác, Vệ Anh ngẩn người, sau đó khóe miệng gợi lên một nụ cười thản cơ đi đến trung tâm điện, cúi đầu thi lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu. Vốn tưởng rằng nàng ấy muốn bắt đầu khiêu vũ, lại không ngờ rằng nàng ấy đột nhiên nhìn thấy Vệ Anh đang ngồi một bên, con ngươi xanh biếc lập tức sáng cơ đi đến trước mặt Vệ Anh, một tay chống lên bàn, cúi người xuống nhìn hắn, “Yêu, baby, chàng thật tuấn.”……Toàn bộ Điện Kim Hoa trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, ánh mắt tất cả mọi người tập trung hết lên trên người nàng ấy và Vệ Anh. So với vẻ mặt phong vân biến đổi của Vệ Anh, lúc này cảm xúc của Ôn Ly nhiều hơn chút sục ấy vừa nói baby đúng không? Cho dù là Hồ cơ cũng không thể nào biết tiếng Anh chứ?!
Editor LinhHệ thống hỏi “Mời dùng một từ để hình dung đối phương.”Nữ chủ đáp “Mỹ lệ cường đại.”Nam chủ đáp “Của ta.”Hệ thống hỏi “Mời dùng một từ để hình dung chính mình.”Nữ chủ đáp “Cực kỳ xui xẻo.”Nam chủ đáp “Đụng phải đại vận.”[Về hệ thống]Hệ thống nói nhiệm vụ 1 của người chơi – làm Hoàng hậu, sinh bánh bao; nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt thống nói nhiệm vụ 2 của người chơi – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu như bất hạnh gạt bỏ nhầm NPC, sẽ bị trừng phạt cực kỳ tàn thống nói, trạng thái trước mắt của người chơi – là chính nữ không được sủng ái sắp gả cho Hoàng tử nghèo túng; độ khó cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ là vô cùng cao.
cứu vớt hoàng tử biến đen